Bài đăng
Mình nghĩ người lớn buồn cười thật.
Lúc nhỏ chỉ muốn lớn nhanh.
Lớn rồi…
lại thèm những ngày không phải nghĩ gì.
Có những hôm mệt quá.
Không muốn nói chuyện với ai.
Nhưng vẫn phải trả lời:
“Ừ mình ổn.”
Có những áp lực…
không lớn tới mức làm mình khóc.
Nhưng đủ để nằm nhìn trần nhà lâu hơn bình thường.
Buồn cười nhất là:
càng lớn
niềm vui lại càng đơn giản.
Một bữa ăn ngon.
Một giấc ngủ đủ.
Một người hỏi:
“Hôm nay ổn không?”
và thật lòng muốn nghe câu trả lời.

Miễn trừ trách nhiệm: Nội dung OKX Orbit chỉ để tham khảo. Tìm hiểu thêm
Phản hồi
Chưa có bình luận. Trở thành người phản hồi đầu tiên!
